Phi Lý Trí
**TÓM TẮT SÁCH: PHI LÝ TRÍ**
**MỞ BÀI**
Chào mừng các bạn thính giả đến với bản tóm tắt chuyên sâu của cuốn sách "Phi Lý Trí" (tựa gốc: Predictably Irrational) – một kiệt tác trong lĩnh vực kinh tế học hành vi của Giáo sư Dan Ariely.
Các bạn thân mến, đại văn hào Shakespeare từng ca ngợi: "Kỳ diệu thay là con người! Con người cao quý làm sao về mặt lý trí!". Suốt nhiều thế kỷ, kinh tế học truyền thống cũng được xây dựng dựa trên một niềm tin vững chắc: Con người luôn hành động có lý trí. Chúng ta được cho là luôn biết cách tính toán thiệt hơn để đưa ra những quyết định mang lại lợi ích lớn nhất cho bản thân.
Thế nhưng, cuốn sách "Phi Lý Trí" sẽ ném một quả bom vào niềm tin đó. Tác giả Dan Ariely, người từng trải qua một tai nạn bỏng độ ba kinh hoàng và phải dành nhiều năm trong bệnh viện, đã sử dụng chính sự đau đớn của mình để quan sát và đặt câu hỏi về những hành vi kỳ quặc của con người. Qua hàng loạt các thí nghiệm tâm lý và kinh tế học vô cùng thông minh và hài hước, ông đã chứng minh một sự thật chấn động: Chúng ta không hề có lý trí như chúng ta tưởng. Thậm chí, chúng ta thường xuyên đưa ra những quyết định ngớ ngẩn, sai lầm. Nhưng điều đặc biệt nhất là, sự phi lý trí đó không hề ngẫu nhiên. Nó diễn ra có hệ thống và hoàn toàn có thể dự đoán trước.
Bản tóm tắt được biên soạn dưới dạng văn xuôi này sẽ đóng vai trò như một lăng kính soi rọi vào tâm trí bạn, giúp bạn giải mã lý do tại sao chúng ta lại chi tiêu quá đắt cho một ly cà phê, tại sao chúng ta hay trì hoãn, và tại sao một viên thuốc đắt tiền lại làm ta bớt đau nhanh hơn một viên thuốc rẻ tiền. Hãy thả lỏng tâm trí, và cùng chúng tôi bước vào thế giới đầy mê hoặc của sự phi lý trí!
**CHƯƠNG 1: SỰ THẬT VỀ TÍNH TƯƠNG ĐỐI - TẠI SAO VẠN VẬT ĐỀU CÓ TÍNH TƯƠNG ĐỐI?**
Bộ não con người không được trang bị một chiếc "đồng hồ đo giá trị" tuyệt đối để biết chính xác một vật đáng giá bao nhiêu. Thay vào đó, chúng ta luôn luôn định giá vạn vật thông qua sự so sánh. Chúng ta so sánh công việc này với công việc khác, kỳ nghỉ này với kỳ nghỉ khác, và rượu này với rượu kia.
Dan Ariely phát hiện ra một quảng cáo vô cùng kỳ lạ của tạp chí Economist với 3 lựa chọn:
1. Đặt báo điện tử: 59 đô-la.
2. Đặt báo in: 125 đô-la.
3. Đặt cả báo in và báo điện tử: 125 đô-la.
Ai lại đi chọn phương án 2 khi phương án 3 có cùng mức giá mà lại được cả hai? Tác giả đã làm một thí nghiệm với các sinh viên MIT. Khi có cả 3 lựa chọn, 84% sinh viên chọn phương án 3 (báo in + báo điện tử). Nhưng khi tác giả gạch bỏ phương án 2 đi (chỉ còn báo điện tử 59 đô-la và báo in + báo điện tử 125 đô-la), thì đột nhiên có tới 68% sinh viên quay sang chọn phương án rẻ tiền là 59 đô-la.
Chuyện gì đã xảy ra? Phương án 2 thực chất là một "lựa chọn làm nền" (chim mồi). Các chuyên gia marketing biết rằng việc so sánh giữa báo in và báo điện tử rất khó khăn. Nhưng khi đưa ra một phương án "báo in 125 đô-la", nó làm cho phương án "báo in + báo điện tử 125 đô-la" trông giống như một món hời lớn (bạn được miễn phí phần báo điện tử).
Quy luật phi lý này ứng dụng ở khắp nơi. Một cửa hàng tivi luôn bày ba chiếc tivi: rẻ, trung bình, và đắt. Khách hàng thường lười suy nghĩ và sẽ chọn chiếc ở giữa. Các nhà hàng luôn để một món cực kỳ đắt tiền trên thực đơn, không phải để bán nó, mà để lôi kéo khách hàng gọi món đắt thứ hai. Thậm chí trong tình yêu, nếu bạn muốn thu hút sự chú ý trong một bữa tiệc độc thân, hãy dắt theo một người bạn có ngoại hình giống bạn nhưng xấu hơn bạn một chút. Người bạn đó sẽ làm nền, khiến bạn trở nên nổi bật và hấp dẫn hơn hẳn trong mắt người khác. Tuy nhiên, tính tương đối cũng là mầm mống của sự ghen tỵ. Một vị giám đốc lương 300.000 đô-la vẫn sẽ vô cùng tức giận và đau khổ nếu biết anh bạn đồng nghiệp phòng bên cạnh kiếm được 310.000 đô-la. Để hạnh phúc, cách duy nhất là chúng ta phải chủ động thu hẹp vòng tròn so sánh của mình lại.
**CHƯƠNG 2: QUAN ĐIỂM SAI LẦM VỀ CUNG VÀ CẦU - SỰ CỐ KẾT TÙY Ý**
Kinh tế học truyền thống cho rằng giá cả được quyết định bởi Cung và Cầu. Nhưng Dan Ariely lại chứng minh điều ngược lại: Giá cả hoàn toàn có thể bị thao túng bởi những "chiếc mỏ neo" ngẫu nhiên trong tâm trí.
Lịch sử từng chứng kiến câu chuyện về ngọc trai đen Tahiti. Ban đầu, chúng là thứ vô giá trị, không ai thèm mua. Nhưng nhà buôn James Assael đã mang chúng đến trưng bày tại cửa hàng trang sức xa xỉ bậc nhất phố Fifth Avenue, đặt cạnh những viên kim cương lấp lánh và gắn cho chúng một mức giá "trên trời". Lập tức, giới thượng lưu đổ xô đi mua ngọc trai đen. Ông đã tạo ra một nhu cầu từ con số không, chỉ bằng cách thả một "chiếc mỏ neo" về sự đắt đỏ.
Để chứng minh, tác giả yêu cầu các sinh viên viết hai số cuối của thẻ bảo hiểm xã hội (một con số hoàn toàn ngẫu nhiên) lên một tờ giấy. Sau đó, ông yêu cầu họ định giá cho một chai rượu vang, một hộp sô-cô-la và một thiết bị máy tính. Kết quả cực kỳ chấn động: Những sinh viên có hai số cuối bảo hiểm cao (như 80-99) đã trả giá cao hơn từ 200% đến 300% cho các món đồ so với những sinh viên có số bảo hiểm thấp (từ 00-19). Con số ngẫu nhiên ban đầu đã trở thành "chiếc mỏ neo", định hình mức giá họ sẵn sàng chi trả.
Tác giả gọi đây là "Sự cố kết tùy ý". Mức giá đầu tiên ta bắt gặp thường rất tùy ý, nhưng một khi nó đã in sâu vào não, nó sẽ quyết định mức giá ta sẵn sàng trả cho các sản phẩm đó trong tương lai. Điều này giải thích tại sao Starbucks có thể lôi kéo người dùng từ bỏ cốc cà phê 1 đô-la ở Dunkin' Donuts để chuyển sang uống cốc cà phê 4 đô-la. Howard Schultz (người sáng lập Starbucks) đã thiết kế quán cà phê của mình khác biệt hoàn toàn về mùi hương, tên gọi (Venti thay vì Large), bánh ngọt đi kèm, để tạo ra một "mỏ neo mới", khiến khách hàng chấp nhận mức giá cao mà không thắc mắc.
**CHƯƠNG 3: CÁI GIÁ CỦA MIỄN PHÍ!**
Sức mạnh của từ "Miễn phí" (Free) hay "Số 0" không chỉ là một mức giảm giá, nó là một chiếc nút bấm kích hoạt cảm xúc mãnh liệt khiến con người đánh mất hoàn toàn lý trí.
Trong một thí nghiệm, Ariely bày bán hai loại sô-cô-la: kẹo Lindt hảo hạng giá 15 xu và kẹo Hershey's bình dân giá 1 xu. Khoảng 73% khách hàng chọn mua kẹo Lindt vì đó là một món hời lớn. Nhưng sau đó, ông giảm giá mỗi loại đi đúng 1 xu. Tức là kẹo Lindt còn 14 xu, và kẹo Hershey's trở thành MIỄN PHÍ (0 xu). Mặc dù chênh lệch giá giữa hai loại kẹo vẫn không đổi, nhưng hành vi của khách hàng đã đảo lộn hoàn toàn. 69% khách hàng lao vào lấy kẹo Hershey's miễn phí và bỏ qua loại sô-cô-la hảo hạng.
Tại sao số 0 lại có ma lực đến vậy? Vì bản chất con người luôn sợ hãi sự mất mát. Khi chúng ta trả tiền cho một món đồ, chúng ta đối mặt với nguy cơ bị hố hoặc quyết định sai. Nhưng khi một món đồ được MIỄN PHÍ, nguy cơ mất mát biến mất. Bộ não chúng ta tự động tin rằng món hàng miễn phí có giá trị cao hơn rất nhiều so với thực tế.
Đó là lý do Amazon chứng kiến doanh số tăng bùng nổ khi áp dụng chính sách "Miễn phí vận chuyển" cho đơn hàng trên 30 đô-la, khiến người ta cố mua thêm cuốn sách thứ hai không hề cần thiết. Đó cũng là lý do chúng ta sẵn sàng đứng xếp hàng 45 phút chỉ để nhận một cây kem miễn phí, hoặc mang về nhà vô số bút bi, móc khóa vô dụng từ các cuộc hội thảo. Nếu bạn làm kinh doanh và muốn thu hút đám đông, đừng chỉ giảm giá, hãy cung cấp một thứ gì đó Miễn phí.
**CHƯƠNG 4: CÁI GIÁ CỦA CÁC QUY CHUẨN XÃ HỘI**
Con người sống đồng thời trong hai thế giới bị chi phối bởi hai quy chuẩn khác nhau: "Quy chuẩn xã hội" và "Quy chuẩn thị trường".
Quy chuẩn xã hội là những mối quan hệ thân tình, giúp đỡ lẫn nhau không vụ lợi (ví dụ: giúp hàng xóm chuyển đồ, mời bạn bè ăn tối). Nó ấm áp và không đòi hỏi sự đáp trả sòng phẳng bằng tiền mặt. Ngược lại, quy chuẩn thị trường vô cùng lạnh lùng và sắc bén, dựa trên tiền lương, chi phí, lợi nhuận.
Hãy tưởng tượng sau khi ăn bữa tối Lễ Tạ ơn tuyệt ngon do mẹ vợ nấu, bạn rút ví ra và nói: "Mẹ nấu ngon quá, con xin trả mẹ 400 đô-la cho bữa ăn này". Bữa tiệc sẽ lập tức trở thành thảm họa. Bạn đã mang quy chuẩn thị trường (tiền bạc) vào một mối quan hệ xã hội.
Dan Ariely làm một thí nghiệm yêu cầu người tham gia kéo các vòng tròn trên máy tính. Nhóm 1 được trả 5 đô-la, họ làm việc chăm chỉ. Nhóm 2 được trả 50 xu, họ làm việc hời hợt. Nhưng Nhóm 3 không được trả đồng nào, chỉ được nhờ "giúp đỡ vì mục đích khoa học"—kết quả, họ làm việc hăng say nhất, năng suất còn cao hơn cả nhóm nhận 5 đô-la!
Tuy nhiên, ranh giới này rất mong manh. Khi bạn nhờ luật sư tư vấn miễn phí cho người nghèo (Quy chuẩn xã hội), họ đồng ý. Nhưng nếu bạn đề nghị trả họ 30 đô-la/giờ (một mức giá rẻ mạt so với lương thị trường), họ sẽ lập tức từ chối, vì não bộ họ đã chuyển sang Quy chuẩn thị trường. Tương tự, một món quà tặng (sô-cô-la) sẽ khơi gợi sự nhiệt tình, nhưng nếu bạn gắn bảng giá lên món quà đó ("Tặng anh hộp sô-cô-la giá 5 đô-la"), sự nhiệt tình sẽ lập tức bốc hơi.
Bài học ứng dụng cho các doanh nghiệp: Bạn có thể xây dựng văn hóa công ty như một "gia đình" để nhân viên cống hiến hết mình, thức đêm làm thêm giờ mà không đòi tăng lương. Nhưng một khi bạn đã cam kết bằng quy chuẩn xã hội, bạn không thể cắt giảm bảo hiểm y tế hay sa thải họ một cách tàn nhẫn khi kinh tế đi xuống. Bạn không thể có được lợi ích từ cả hai thế giới. Một khi quy chuẩn xã hội bị phá vỡ bởi đồng tiền, nó sẽ ra đi mãi mãi và không thể khôi phục lại được.
**CHƯƠNG 5: ẢNH HƯỞNG CỦA SỰ HƯNG PHẤN — BẢN NGÃ JEKYLL VÀ HYDE**
Chúng ta thường tự tin rằng mình rất hiểu bản thân, hiểu rõ các ranh giới đạo đức và sở thích của chính mình. Nhưng thực tế, chúng ta không hề biết mình sẽ biến thành con người tồi tệ và mất kiểm soát đến mức nào khi bị đẩy vào trạng thái hưng phấn (cảm xúc nóng).
Tác giả đã tiến hành một thí nghiệm táo bạo với các nam sinh viên Đại học Berkeley. Đầu tiên, ở trạng thái "lạnh" (bình tĩnh), các sinh viên được hỏi về sở thích tình dục, ranh giới đạo đức và thói quen sử dụng bao cao su. Họ trả lời vô cùng chuẩn mực: tôn trọng phụ nữ, không thích các hành vi tình dục kỳ quái, và luôn đảm bảo an toàn. Tuy nhiên, ở giai đoạn hai, họ được yêu cầu tự kích thích tình dục bằng hình ảnh khiêu dâm. Khi đạt đến đỉnh điểm của sự hưng phấn, họ phải trả lời lại những câu hỏi đó.
Kết quả là một cú sốc lớn: Trong trạng thái hưng phấn, khao khát thực hiện các hành vi tình dục kỳ quái tăng lên 72%, xu hướng sẵn sàng dùng thủ đoạn (như chuốc rượu phụ nữ) để đạt được mục đích tăng 136%, và khả năng bỏ qua việc dùng bao cao su tăng 25%. Khi cơn sóng thần của dục vọng ập đến, sự đề phòng, lý trí và các quy tắc đạo đức bị quét sạch hoàn toàn. Họ biến thành một "Quái vật Hyde" mà ngay cả chính họ ở trạng thái bình thường cũng không nhận ra.
Bài học rút ra: Đừng bao giờ đánh giá cao ý chí tự kiểm soát của bạn trong những tình huống cám dỗ. Lời khuyên giáo dục giới tính "Hãy nói Không" vào phút chót là hoàn toàn vô dụng. Cách duy nhất để chiến thắng sự cám dỗ là hãy rời xa nó từ trước khi nó nảy sinh, trước khi bộ não của bạn bị chuyển sang trạng thái "nóng".
**CHƯƠNG 6: VẤN ĐỀ CỦA SỰ TRÌ HOÃN VÀ TỰ KIỂM SOÁT**
Tại sao chúng ta biết việc tập thể dục, tiết kiệm tiền là tốt cho tương lai, nhưng chúng ta lại luôn chọn nằm ườn xem tivi và quẹt thẻ tín dụng mua sắm vào ngày hôm nay? Đó là căn bệnh trì hoãn—sự đầu hàng của những mục tiêu dài hạn trước sự thỏa mãn tức thời.
Dan Ariely đã làm một thí nghiệm với các sinh viên của mình về thời hạn nộp 3 bài tiểu luận.
- Lớp 1: Không có hạn nộp, nộp lúc nào cũng được miễn là trước ngày kết thúc khóa học (linh động tuyệt đối).
- Lớp 2: Tự đặt ra các mốc hạn nộp từ đầu học kỳ, nhưng nếu vi phạm sẽ bị trừ điểm.
- Lớp 3: Bị giáo sư áp đặt 3 mốc hạn nộp cứng nhắc.
Kết quả: Lớp bị áp đặt thời hạn cứng nhắc đạt điểm cao nhất. Lớp không có thời hạn đạt điểm kém nhất. Lớp tự đặt thời hạn đứng ở giữa. Thí nghiệm chứng minh rằng con người mắc bệnh trì hoãn rất nặng, nhưng tin vui là, nếu được trao công cụ để tự tạo ra "sự cam kết trước", chúng ta sẽ có ý thức tự trói buộc mình để chống lại sự cám dỗ.
Ứng dụng thực tế của cơ chế cam kết trước:
- Về y tế: Hãng xe Ford từng áp dụng lịch bảo dưỡng 18.000 linh kiện quá rườm rà khiến khách hàng lười biếng. Khi họ học theo Honda, gộp lại thành 3 mốc bảo dưỡng chẵn (8.000km, 16.000km...), khách hàng lập tức tuân thủ. Trong y tế, nếu bắt bệnh nhân đặt cọc 100 đô-la và chỉ trả lại nếu họ đi khám tổng quát đúng hẹn, tỷ lệ khám bệnh sẽ tăng vọt.
- Về tài chính: Tác giả đề xuất ý tưởng "Thẻ tín dụng tự kiểm soát", cho phép người dùng tự đặt ra hạn mức cho tiền cà phê, quần áo... Nếu vượt quá, thẻ sẽ bị từ chối hoặc tự động chuyển tiền phạt vào quỹ từ thiện, thậm chí tự động gửi email báo cáo cho vợ/chồng. Đáng tiếc, các ngân hàng đã từ chối ý tưởng này vì họ kiếm được hàng tỷ đô-la từ tiền lãi phạt sự trì hoãn của khách hàng.
**CHƯƠNG 7: CÁI GIÁ CAO CỦA SỰ SỞ HỮU**
Con người có một thói quen tâm lý tai hại: Chúng ta thường đánh giá giá trị tài sản của mình cao hơn rất nhiều so với giá trị thực tế hoặc giá mà người khác sẵn lòng trả.
Tác giả đã phỏng vấn các sinh viên Đại học Duke về những tấm vé xem bóng rổ cực hiếm. Những sinh viên may mắn bốc thăm trúng vé (chủ sở hữu) khăng khăng đòi giá 2.400 đô-la mới chịu bán. Trong khi đó, những sinh viên không có vé chỉ sẵn sàng trả tối đa 175 đô-la để mua. Khoảng cách chênh lệch lên tới 14 lần! Tại sao lại có sự phi lý này?
Ariely chỉ ra 3 ảo giác của sự sở hữu:
1. Chúng ta luôn phải lòng những gì mình đang có. Bộ não gắn kết đồ vật với những kỷ niệm ấm áp cá nhân.
2. Chúng ta tập trung vào "nỗi đau mất mát" hơn là "niềm vui đạt được". Người bán vé sợ mất cơ hội trải nghiệm trận đấu, người mua sợ mất số tiền trong ví.
3. Chúng ta ảo tưởng rằng người khác cũng sẽ chia sẻ chung cảm xúc với mình. Bạn nghĩ người mua nhà sẽ thích vệt nắng trong phòng bếp, nhưng họ lại chỉ nhìn thấy vết nấm mốc trên tường.
Sở hữu còn có những đặc tính lạ lùng: Bạn càng bỏ nhiều công sức chế tạo ra thứ gì, bạn càng yêu nó (gọi là "Hiệu ứng IKEA"). Thậm chí, "Sở hữu ảo" có thể xuất hiện trước cả khi bạn mua hàng. Khi bạn đăng ký gói truyền hình cáp dùng thử miễn phí "Gói Vàng" 30 ngày, bạn lập tức coi hình ảnh sắc nét đó là tài sản của mình. Khi hết 30 ngày, nỗi đau "mất mát" khiến bạn cắn răng trả thêm tiền để giữ lại "Gói Vàng" thay vì quay về gói cơ bản như dự định ban đầu. Giải pháp duy nhất là hãy tạo khoảng cách, nhìn nhận mọi giao dịch mua bán như thể bạn không phải là người sở hữu chúng.
CHƯƠNG 8: LUÔN ĐỂ NGỎ CÁC LỰA CHỌN
Năm 210 TCN, tướng Hạng Võ sau khi qua sông đã ra lệnh đập vỡ nồi niêu, đốt sạch thuyền bè. Lính của ông bị dồn vào đường cùng không có lựa chọn rút lui, nên đã chiến đấu điên cuồng và đánh bại quân Tần. Hành động của Hạng Võ vĩ đại vì nó đi ngược lại bản năng của nhân loại: Con người luôn ám ảnh với việc "giữ cho mọi cánh cửa luôn mở".
Chúng ta mua máy tính thừa chức năng, cho con học đủ mọi loại nhạc cụ và võ thuật, duy trì những mối quan hệ mập mờ, chỉ vì sợ đánh mất cơ hội. Trong một thí nghiệm "trò chơi cánh cửa", khi các cánh cửa trên màn hình máy tính có nguy cơ biến mất vĩnh viễn nếu không được nhấp chuột vào, các sinh viên MIT đã hoảng loạn. Dù biết rõ cánh cửa đó mang lại ít tiền thưởng hơn, họ vẫn lãng phí thời gian chạy loạn xạ từ cửa này sang cửa khác chỉ để "giữ cho chúng không bị đóng lại". Hậu quả là tổng số tiền họ kiếm được thấp hơn hẳn so với những người biết tập trung vào một cánh cửa duy nhất.
Câu chuyện con lừa chết đói vì cứ phân vân mãi giữa hai đống cỏ khô giống hệt nhau là một bài học đắt giá. Việc chần chừ không đưa ra quyết định thực chất cũng là một quyết định mang lại hậu quả thảm khốc (lãng phí thời gian, bỏ lỡ cơ hội). Chúng ta cần học cách đóng bớt những cánh cửa nhỏ không cần thiết trong cuộc đời để dồn năng lượng cho những cánh cửa thực sự quan trọng.
CHƯƠNG 9: HIỆU ỨNG CỦA SỰ MONG ĐỢI
Niềm tin và sự mong đợi từ trước có khả năng thay đổi hoàn toàn trải nghiệm thực tế của các giác quan. Chúng ta tin điều gì tốt, nó sẽ trở nên tốt.
Trong thí nghiệm tại một quán rượu của MIT, tác giả mời sinh viên uống thử bia thường và bia pha thêm vài giọt giấm thơm. Nếu không được nói trước, sinh viên đều khen bia pha giấm ngon hơn. Nhưng nếu bị thông báo "bia này có pha giấm" từ trước khi uống, họ lập tức nhăn mặt và đánh giá nó rất tệ. Sự kỳ vọng xấu đã đánh lừa vị giác. Nhưng nếu cho họ uống xong rồi mới tiết lộ sự thật, họ vẫn thích nó.
Tiếp thị và quảng cáo bản chất là việc xây dựng sự mong đợi. Một ly cà phê bình thường, nếu được đặt cạnh những hộp gia vị bằng bạc sang trọng, sẽ được khách hàng đánh giá là ngon hơn và đắt tiền hơn so với cà phê đựng trong ly xốp rẻ tiền. Thí nghiệm chụp não fMRI với Coca và Pepsi cũng chứng minh: Khi uống mù, não bộ phản ứng tương đương. Nhưng khi nhìn thấy nhãn hiệu Coca-Cola màu đỏ trước khi uống, trung tâm ký ức và liên kết cảm xúc trong não người uống phát sáng mãnh liệt, khiến họ tuyên bố Coca ngon hơn hẳn. Thương hiệu đã thực sự đánh lừa tế bào thần kinh.
Sự mong đợi cũng tạo ra định kiến (rập khuôn). Khi phụ nữ Mỹ gốc Á làm bài kiểm tra toán, nếu bị nhắc nhở về giới tính (phụ nữ kém toán), họ làm bài rất tệ. Nhưng nếu được nhắc nhở về chủng tộc (người Á giỏi toán), điểm số của họ tăng vọt. Vì vậy, việc trình bày và gieo rắc sự kỳ vọng đóng vai trò sống còn trong kinh doanh và giáo dục.
CHƯƠNG 10: SỨC MẠNH CỦA GIÁ CẢ (HIỆU ỨNG GIẢ DƯỢC)
Giả dược (Placebo) là những liệu pháp hoặc viên thuốc vô thưởng vô phạt (như viên bột đường), nhưng lại có khả năng chữa bệnh thần kỳ nhờ vào sức mạnh của "niềm tin". Bộ não khi tin tưởng sẽ tự động tiết ra các hoóc-môn như endorphin giúp cơ thể giảm đau thật sự. Thậm chí, y học từng ghi nhận các ca "phẫu thuật giả" (chỉ rạch da đầu gối rồi khâu lại) nhưng bệnh nhân vẫn hết đau và đi lại bình thường như được phẫu thuật thật.
Ariely đặt ra một câu hỏi táo bạo: Liệu giá tiền có tác động đến hiệu quả của giả dược không? Ông mời các tình nguyện viên dùng thử một loại thuốc giảm đau (giả) mang tên Veladone-Rx.
- Khi được thông báo viên thuốc có giá 2,50 đô-la/viên, hầu hết người dùng đều cảm thấy cơn đau giảm đi rõ rệt.
- Khi tờ quảng cáo bị đổi lại là thuốc đang giảm giá chỉ còn 10 xu/viên, số người thấy giảm đau giảm đi một nửa.
Tương tự, sinh viên uống nước tăng lực SoBe giá niêm yết sẽ giải được nhiều câu đố hơn hẳn những sinh viên mua SoBe với mức giá khuyến mãi. Bộ não chúng ta tự động lập trình suy nghĩ "Của rẻ là của ôi". Mức giá cao tạo ra sự mong đợi cao, từ đó thúc đẩy cơ thể và trí óc hoạt động tốt hơn. Khám phá này đặt ra một câu hỏi lớn về đạo đức y tế và cách chúng ta chi trả hàng tỷ đô-la cho các dịch vụ chăm sóc sức khỏe có thể chỉ mang lại tác dụng trấn an đắt tiền.
CHƯƠNG 11 & 12: TÁC ĐỘNG CỦA BỐI CẢNH ĐẾN TÍNH CÁCH (SỰ KHÔNG TRUNG THỰC VÀ TIỀN TỆ)
Thiệt hại từ các vụ cướp ngân hàng hay trộm cắp vặt mỗi năm ở Mỹ chỉ khoảng 525 triệu đô-la, nhưng thiệt hại do những nhân viên "áo cồn trắng" gian lận tại công sở, khai khống bảo hiểm, trốn thuế... lên tới 600 tỷ đô-la. Con người trung thực đến đâu?
Tác giả cho sinh viên làm một bài kiểm tra toán trắc nghiệm.
- Nhóm 1 (nộp bài cho giám thị): Trả lời đúng 3,2 câu.
- Nhóm 2 (được quyền tự chấm điểm và xé bỏ bài làm nháp): Khai báo đúng 6,2 câu.
Rõ ràng, khi có cơ hội và không sợ bị bắt, những người bình thường (và cho rằng mình tốt đẹp) đều sẵn sàng gian lận. Tuy nhiên, họ không khai vống lên điểm tối đa, họ chỉ gian lận "một chút xíu" – đủ để có thêm tiền nhưng vẫn giữ được hình ảnh một người trung thực trong gương (Cái siêu tôi kiểm soát).
Làm thế nào để chặn đứng sự gian lận này? Thí nghiệm cho thấy, nếu trước khi làm bài, sinh viên được yêu cầu "Nhớ lại 10 Lời răn của Chúa", hoặc bắt họ "Ký vào bản cam kết danh dự của trường" (dù trường đó không hề có quy tắc danh dự), mức độ gian lận lập tức giảm về 0. Sự nhắc nhở về đạo đức ngay trước thời điểm bị cám dỗ có tác dụng thanh tẩy tâm hồn cực mạnh.
Tuy nhiên, có một kẽ hở khổng lồ khiến sự gian lận bùng phát: Đó là khi hành động không dính dáng trực tiếp đến tiền mặt. Ariely đã lén để những lon Coca và những tờ tiền 1 đô-la vào tủ lạnh chung ở ký túc xá. Trong vòng 72 giờ, toàn bộ Coca bị lấy cắp, nhưng không một ai dám chạm vào những tờ tiền. Tương tự, khi sinh viên tự chấm bài toán và nhận "đồng xu nhựa" (sau đó mang đồng xu đi đổi thành tiền thật ở phòng bên cạnh), mức độ gian lận bùng nổ lên tới 9,4 câu. Thậm chí, có rất nhiều sinh viên gian lận tối đa 100%.
Lý do là, lấy trộm tiền mặt kích hoạt trực tiếp cảnh báo "ăn cắp" của lương tâm. Nhưng khi đối tượng bị đánh cắp là đồ vật phi tiền tệ (bút bi của công ty, dặm bay thưởng, hay "đồng xu nhựa"), não bộ chúng ta có khả năng ngụy biện cực kỳ tài tình. Lương tâm bị ngủ say. Đây là một lời cảnh tỉnh cực kỳ nguy hiểm cho thời đại kinh tế số, thẻ tín dụng và tiền điện tử hiện nay. Khi đồng tiền trở nên vô hình, khả năng con người lừa dối nhau sẽ tăng lên theo cấp số nhân.
CHƯƠNG 13: BIA VÀ NHỮNG BỮA ĂN MIỄN PHÍ
Trong thí nghiệm cuối cùng tại quán Carolina Brewery, khi một nhóm khách gọi bia theo thứ tự (người này nghe tiếng người kia gọi), họ thường gọi các loại bia khác nhau để chứng tỏ sự độc đáo và bản sắc cá nhân (nhu cầu không muốn bắt chước người khác). Hậu quả là, nhiều người phải uống loại bia mà họ thực sự không thích. Nhưng khi được yêu cầu viết tên bia ra giấy một cách bí mật, sự đa dạng giảm xuống và mức độ hài lòng của khách hàng tăng lên rõ rệt. Bài học: Lần tới đi ăn nhà hàng, hãy lên kế hoạch từ trước và là người gọi món đầu tiên, hoặc nhắm mắt làm ngơ trước lựa chọn của người khác.
Khép lại cuốn sách, Dan Ariely đối chiếu Kinh tế học truyền thống và Kinh tế học hành vi.
Kinh tế học truyền thống tin rằng con người hoàn hảo, mọi quyết định đều tối ưu hóa lợi ích, do đó không có khái niệm "bữa ăn miễn phí" (không có cách nào dễ dàng để làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn mà không phải trả giá).
Nhưng Kinh tế học hành vi lại thừa nhận những khiếm khuyết tồi tệ của con người. Chúng ta bị ảnh hưởng bởi môi trường, cảm xúc, định kiến, sự trì hoãn và các thói quen phi lý trí lặp đi lặp lại. Tuy nhiên, chính vì chúng ta có khiếm khuyết, nên chúng ta luôn có cơ hội để can thiệp và thiết kế lại môi trường sống nhằm sửa chữa những sai lầm đó.
KẾT LUẬN
Các bạn thính giả thân mến, "Phi Lý Trí" là một hành trình thức tỉnh đáng kinh ngạc. Chúng ta không phải là những cỗ máy tính toán hoàn hảo. Bộ não của chúng ta đầy rẫy những điểm mù. Chúng ta bị ám ảnh bởi những thứ miễn phí, bị đánh lừa bởi giá cả, bị chi phối bởi những kỳ vọng ảo tưởng và dễ dàng thỏa hiệp với sự không trung thực nếu nó không liên quan trực tiếp đến tiền mặt.
Tuy nhiên, thông điệp mà Giáo sư Dan Ariely muốn gửi gắm không phải là sự bi quan. Việc thừa nhận tính phi lý trí có hệ thống chính là bước đầu tiên để giành lại quyền kiểm soát. Khi biết mình dễ bị cám dỗ, hãy tự tạo ra những thời hạn nghiêm ngặt. Khi biết mình hay bị đánh lừa bởi hiệu ứng làm nền, hãy thu hẹp sự so sánh. Khi biết ranh giới giữa quy chuẩn xã hội và thị trường rất mong manh, hãy giao tiếp bằng sự chân thành thay vì dùng tiền để giải quyết mọi việc.
Chúng ta có thể là những "tội đồ" của sự phi lý trí, nhưng nếu biết tận dụng những hiểu biết từ kinh tế học hành vi, chúng ta hoàn toàn có thể tự tạo ra những "bữa ăn miễn phí" – những công cụ và chiến lược để bảo vệ túi tiền, gìn giữ sức khỏe và xây dựng một cuộc sống khôn ngoan, hạnh phúc hơn.
