Thực Ra Tôi Rất Giỏi
Phát triển bản thân

Thực Ra Tôi Rất Giỏi

bởi những trang sách chữa lành và truyền cảm hứng. Hôm nay

23 phút
Đọc miễn phí
Bản đọc đầy đủ
  • Nội dung được mở toàn trang
  • Có chỉnh cỡ chữ, khoảng dòng và nền đọc
  • Tự lưu thiết lập đọc cho lần sau
Bạn nhận đượcTóm tắt cô đọng

Nắm ý chính trước khi quyết định nghe toàn bộ nội dung.

Chủ đềPhát triển bản thân

Xem thêm sách cùng danh mục

Trạng tháiCó thể đọc miễn phí

Cập nhật tháng 6 năm 2026

Giới thiệu

Vì sao cuốn này đáng đọc

Bản tóm tắt audiobook tiếng Việt được tổng hợp từ NotebookLM bộ sách nuôi dạy con. Source: Thực Ra Tôi Rất Giỏi.pdf.

Bản xem trước

Nội dung đầy đủ

17 phút đọc · 4 mục · 47 đoạn · những trang sách chữa lành và truyền cảm hứng. Hôm nay

0%
18px
1.85
những trang sách chữa lành và truyền cảm hứng. Hôm nay

Thực Ra Tôi Rất Giỏi

TÓM TẮT SÁCH: THỰC RA TÔI RẤT GIỎI

Mở bài

Chào mừng các bạn đến với không gian của những trang sách chữa lành và truyền cảm hứng. Hôm nay, chúng ta sẽ cùng nhau bước vào một hành trình tuyệt đẹp để khám phá thế giới nội tâm của trẻ thơ, thông qua cuốn sách mang tựa đề vô cùng ấm áp: "Thực Ra Tôi Rất Giỏi".

Nằm trong bộ sách "Nhật ký trưởng thành của đứa trẻ ngoan", tác phẩm này không phải là một giáo trình tâm lý học khô khan, mà là một tuyển tập những câu chuyện dung dị, sâu sắc và đầy sức nặng về hành trình đi tìm kiếm sự tự tin.

Trong quá trình trưởng thành, bất kỳ đứa trẻ nào cũng sẽ phải đối mặt với những khoảnh khắc nghi ngờ bản thân. Đó có thể là khi điểm số không như ý, khi bị bạn bè trêu chọc vì một vết sẹo trên cơ thể, hay khi cảm thấy mình thua kém so với những "con nhà người ta" xuất chúng. Ở những thời khắc chông chênh ấy, nếu không có một điểm tựa tinh thần vững chắc, trẻ rất dễ rơi vào hố sâu của sự tự ti, thu mình lại và đánh mất đi những tiềm năng vô giá mà tạo hóa đã ban tặng.

Cuốn sách "Thực Ra Tôi Rất Giỏi" ra đời giống như một cái ôm vỗ về, một lời khẳng định mạnh mẽ gieo vào tiềm thức của các em nhỏ niềm tin bất diệt: mỗi người sinh ra đều là một cá thể độc nhất vô nhị, mang trong mình những giá trị tuyệt vời không thể thay thế. Xuyên suốt tác phẩm, qua từng mẩu chuyện nhỏ từ vĩ nhân thế giới cho đến những cô bé, cậu bé đời thường, chúng ta sẽ nhận ra một chân lý vĩ đại: Sự tự tin không phải là món quà bẩm sinh, mà là một hạt giống cần được gieo trồng bằng tình yêu thương của cha mẹ, sự thấu hiểu của thầy cô và nỗ lực tự nhận thức của chính bản thân đứa trẻ.

Bây giờ, hãy cùng nhau lật giở từng chương của cuốn sách, bóc tách những bài học quý giá nhất để giúp con em chúng ta, và có thể là cả chính những "đứa trẻ bên trong" mỗi người lớn, dõng dạc nói lên câu: "Thực ra, tôi rất giỏi!".

Chương 1: Đừng để sự tự ti trói buộc bạn – Phép màu từ việc thay đổi góc nhìn

Một trong những rào cản lớn nhất ngăn cách một đứa trẻ với sự tự tin chính là những khiếm khuyết về mặt ngoại hình. Trẻ em vô cùng nhạy cảm với ánh nhìn của người khác, và sự trêu chọc vô tình của bạn bè có thể để lại những vết thương lòng sâu sắc. Cuốn sách mở đầu bằng một câu chuyện vô cùng xúc động về cô bé tên Lam.

Lam vốn là một cô bé đáng yêu, nhưng em luôn sống trong sự mặc cảm tột độ vì trên lưng có hai vết sẹo rất to và rõ, di chứng từ một cuộc phẫu thuật để cứu lấy mạng sống của em khi mới lọt lòng. Đối với một bé gái, hai vết sẹo thô kệch ấy giống như một lời nguyền. Lam luôn tìm cách giấu giếm chúng, em mặc áo kín cổng cao tường, luôn lủi thủi ở một góc lớp và đặc biệt khiếp sợ những giờ học thể dục hay những lúc phải thay quần áo trước mặt các bạn.

Thế rồi, ngày tồi tệ nhất cũng đến. Trong một lần thay đồ, các bạn học đã nhìn thấy vết sẹo của Lam. Những tiếng la hét kinh hãi vang lên: "Quái vật!", "Trông khiếp quá!". Cô bé Lam bé bỏng chỉ biết đứng trân trân, nước mắt trào ra trong sự xấu hổ và tủi nhục tột cùng.

Nhưng phép màu đã xuất hiện từ chính người giáo viên của em. Cô giáo bước tới, nhẹ nhàng xoa đầu Lam và nói với cả lớp bằng một giọng đầy tự hào: "Đây không phải là vết sẹo đâu các con. Truyền thuyết kể rằng, mỗi một thiên thần đều do những thiên thần trên trời hóa thân thành. Có những thiên thần khi biến thành người đã không kịp giấu đi đôi cánh của mình, và đôi cánh đó đã biến thành hai vết sẹo trên lưng". Lời nói của cô giáo giống như một luồng ánh sáng rực rỡ xua tan bóng tối. Cả lớp ồ lên kinh ngạc, ánh mắt nhìn Lam chuyển từ sự sợ hãi sang sự ngưỡng mộ: "Cô ơi, con có vết sẹo nhỏ ở tay, có phải là đôi cánh thiên thần không?".

Bài học rút ra từ câu chuyện này vô cùng sâu sắc. Sự tự ti thường bắt nguồn từ việc chúng ta tập trung quá nhiều vào khiếm khuyết của bản thân. Nhưng vạn vật trên đời đều có tính hai mặt. Một vết sẹo có thể là dấu ấn của sự xấu xí, nhưng cũng có thể là huy chương của sự dũng cảm vì đã chiến thắng tử thần. Sức mạnh của người lớn – đặc biệt là cha mẹ và thầy cô – nằm ở khả năng "tái định hình" (reframing) góc nhìn cho trẻ. Chỉ bằng một câu nói đầy tình yêu thương và trí tưởng tượng, cô giáo đã giải phóng tâm hồn Lam khỏi xiềng xích của sự tự ti, biến một nỗi đau thể xác thành một biểu tượng của sự kỳ diệu.

Chương 2: Sức mạnh của sự tự ghi nhận và Lời nhận xét thay đổi cuộc đời

Chúng ta đang sống trong một nền văn hóa mà con người thường chờ đợi sự công nhận từ bên ngoài: từ điểm số của thầy cô, từ những cái gật đầu của cha mẹ, từ sự tung hô của bạn bè. Nhưng cuốn sách "Thực Ra Tôi Rất Giỏi" đã mạnh mẽ khẳng định: Người đầu tiên và quan trọng nhất cần phải khen ngợi bạn, chính là bản thân bạn.

Điều này được minh họa qua câu chuyện về một cậu bé kiên nhẫn tự mình lắp ráp chiếc máy bay mô hình PXT-22. Đó là một công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ, tập trung cao độ và vô vàn lần thất bại. Hàng loạt những linh kiện nhỏ xíu tưởng chừng như khiến cậu bé bỏ cuộc. Nhưng sau những giờ phút miệt mài, chiếc máy bay đã thành hình. Cậu bé tự hào ngắm nhìn tác phẩm của mình và reo lên: "Cậu chủ nhỏ, cậu thật tuyệt vời!". Hành động tự khen ngợi này không phải là sự kiêu ngạo, mà là sự xác nhận về năng lực và nỗ lực của chính mình. Khi một đứa trẻ biết tự nói lời khen ngợi bản thân, chúng đang xây dựng một áo giáp bảo vệ tâm lý, giúp chúng không bị gục ngã khi xã hội ngoài kia thiếu vắng những lời động viên.

Bên cạnh sự tự ghi nhận, cuốn sách cũng nhấn mạnh đến sức mạnh kiến tạo của lời nói từ những người thầy. Tác giả kể câu chuyện về Malcolm Dalkoff, một cậu bé từng rất tự ti, hay nhút nhát và mặc cảm vì sự vụng về của mình. Một ngày nọ, cô giáo Ruth Brauch đã giao cho lớp viết bài tập làm văn. Khi Malcolm nhận lại bài kiểm tra của mình, cậu không chỉ thấy điểm số, mà còn đọc được một dòng nhận xét ngắn ngủi nhưng tràn đầy sự khích lệ của cô giáo: "Em viết rất tốt!".

Bốn chữ ngắn gọn ấy đã tạo ra một cơn địa chấn trong tâm hồn cậu bé. Đó là lần đầu tiên có người công nhận tài năng của cậu. Dòng chữ ấy trở thành chiếc phao cứu sinh, thôi thúc Malcolm cầm bút viết tiếp. Cậu bắt đầu tin rằng mình thực sự có năng lực. Lời nhận xét nhỏ bé ấy đã thắp lên một ngọn lửa đam mê, thay đổi hoàn toàn quỹ đạo cuộc đời của Malcolm, biến cậu từ một đứa trẻ nhút nhát trở thành một người tự tin và theo đuổi con đường tri thức. Trong tâm lý học, đây được gọi là Hiệu ứng Pygmalion – lời tiên tri tự hoàn thành. Khi người lớn trao cho trẻ một kỳ vọng tích cực, trẻ sẽ vô thức nỗ lực để vươn tới và trở nên xứng đáng với kỳ vọng đó.

Chương 3: Biến khiếm khuyết thành phép màu và Trí tuệ của "Chú ếch điếc"

Để củng cố thêm bài học về việc đối mặt với khiếm khuyết, tác giả mang đến câu chuyện về cô bé Tiểu Mỹ và vết bớt trên mặt. Khác với vết sẹo trên lưng của Lam có thể che giấu bằng quần áo, vết bớt của Tiểu Mỹ nằm ngay trên má phải, rõ ràng và không thể che đậy.

Thay vì than trách số phận hay cố gắng dùng các biện pháp y tế đau đớn để xóa bỏ nó khi con còn quá nhỏ, mẹ của Tiểu Mỹ đã chọn cách gieo vào đầu con một câu chuyện cổ tích tuyệt đẹp. Bà nói với con rằng: "Đây là dấu hôn của thiên sứ. Trước khi con chào đời, các thiên sứ trên trời đã thấy con quá xinh đẹp và đáng yêu, nên họ đã tranh nhau hôn lên má con. Một thiên sứ đã vô tình hôn hơi mạnh, để lại dấu ấn này. Nhờ có nó, mẹ đã dễ dàng nhận ra và tìm thấy Tiểu Mỹ của mẹ trong hàng vạn đứa trẻ ngoài kia."

Lời nói dối ngọt ngào mang đầy tính giáo dục này đã đúc thành một chiếc khiên kim cương bảo vệ lòng tự trọng của Tiểu Mỹ. Lớn lên, mỗi khi có ai chỉ trỏ hay tò mò về vết bớt, cô bé không hề hoảng sợ hay xấu hổ. Ngược lại, Tiểu Mỹ tự hào ngẩng cao đầu, mỉm cười giải thích về "nụ hôn của thiên sứ". Sự tự tin rạng ngời từ bên trong đã làm lu mờ hoàn toàn vết bớt trên khuôn mặt. Người ta không còn chú ý đến khiếm khuyết của cô nữa, mà bị thu hút bởi sự thông minh, duyên dáng và nụ cười rạng rỡ của cô. Cuối cùng, Tiểu Mỹ đã vượt qua mọi định kiến để trở thành một người dẫn chương trình (MC) xuất sắc, tự tin đứng trước hàng triệu khán giả truyền hình.

Nhưng cuộc đời không chỉ có những lời động viên. Trẻ em khi bước ra ngoài xã hội sẽ phải đối diện với vô vàn sự phán xét, những lời gièm pha và những tiếng nói kéo lùi sự cố gắng. Để đối phó với điều này, cuốn sách mượn câu chuyện ngụ ngôn kinh điển về "Chú ếch may mắn".

Một bầy ếch đi ngang qua khu rừng, chẳng may có hai chú ếch bị rơi xuống một cái hố sâu. Những con ếch trên miệng hố bu lại, nhìn xuống đáy và liên tục xua tay, hét lớn: "Sâu lắm, không lên được đâu!", "Vô ích thôi, chấp nhận số phận đi!". Nghe những lời tiêu cực đó, một chú ếch đã bỏ cuộc, nằm bẹp dưới đáy hố và chờ chết. Nhưng chú ếch còn lại thì không ngừng bật nhảy. Chú lấy đà hết lần này đến lần khác, mặc kệ những con ếch trên bờ vẫn đang gào thét. Cuối cùng, bằng một cú nhảy phi thường, chú đã thoát ra khỏi miệng hố.

Lúc này, bầy ếch mới vỡ lẽ. Hóa ra, chú ếch dũng cảm ấy bị... điếc. Chú không hề nghe thấy những lời can ngăn tiêu cực. Nhìn thấy miệng bầy ếch cử động liên tục và huơ tay múa chân, chú ếch điếc lầm tưởng rằng mọi người đang hò reo cổ vũ mình. Chính "sự điếc" đã trở thành lá chắn bảo vệ chú khỏi nọc độc của sự bi quan, biến ảo giác được cổ vũ thành sức mạnh vô song.

Bài học ở đây là: Có những thời điểm trong đời, chúng ta cần phải học cách làm một "chú ếch điếc". Nếu trẻ mang trong mình một ước mơ lớn lao, sẽ luôn có những người xung quanh nói rằng "Việc đó khó lắm", "Cậu không làm được đâu". Hãy dạy trẻ cách tắt bộ lọc thính giác trước những âm thanh tiêu cực, chỉ lắng nghe tiếng nói của trái tim mình và kiên định với mục tiêu đã chọn.

**Chương 4: Đứng vững trước nghịch cảnh – Linh hồn là bình đẳng**

Sự tự tin không chỉ là việc tin rằng mình giỏi giang, mà còn là bản lĩnh không chịu cúi đầu trước nghịch cảnh xuất thân, sự nghèo đói hay những định kiến tàn khốc của xã hội. Cuốn sách dẫn dắt người đọc qua những câu chuyện lịch sử vĩ đại của các danh nhân thế giới để minh chứng cho điều này.

Khởi đầu là tuổi thơ gian khó của cựu Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln. Ông sinh ra trong một gia đình tiều phu nghèo khổ, lớn lên trong căn nhà gỗ xiêu vẹo, không có đủ quần áo ấm và gần như không được đến trường. Nhưng Lincoln không bao giờ để sự nghèo đói giới hạn trí tuệ của mình. Ban ngày làm lụng vất vả, ban đêm cậu bé Lincoln mượn sách về, say sưa đọc dưới ánh lửa bập bùng của lò sưởi. Sự nghèo khó không bóp nghẹt được ý chí vươn lên, mà trở thành chất xúc tác rèn luyện nên một tinh thần thép, đưa ông trở thành một trong những vị tổng thống vĩ đại nhất lịch sử nước Mỹ, người đã giải phóng hàng triệu nô lệ da đen.

Tiếp nối tinh thần ấy là câu chuyện về mục sư Martin Luther King Jr., người đã dành trọn cuộc đời đấu tranh cho quyền bình đẳng của người da đen. Lớn lên tại một tiểu bang miền Nam nước Mỹ (Georgia), nơi nạn phân biệt chủng tộc diễn ra vô cùng khốc liệt, cậu bé Martin đã phải chịu đựng những ánh mắt khinh miệt, những tấm biển "Chỉ dành cho người da trắng" trên các chuyến xe buýt, trong nhà hàng hay công viên. Bất chấp xã hội luôn gieo rắc vào đầu người da đen sự tự ti và mặc cảm thấp hèn, cha mẹ của Martin luôn nhắc nhở cậu: "Con không thua kém bất kỳ ai. Linh hồn là bình đẳng. Hãy luôn coi trọng giá trị của chính bản thân mình".

Mang theo niềm tin bất diệt đó, Martin không bao giờ chịu cúi đầu. Sự tự tin của ông không biến thành sự thù hận mù quáng, mà chuyển hóa thành sức mạnh của tình yêu thương và lẽ phải. Ông hiểu rằng, giá trị của một con người không được đo bằng màu da, sự giàu nghèo hay xuất thân, mà được đo bằng phẩm giá, trí tuệ và sự cống hiến cho xã hội. Những bài học lịch sử này truyền cảm hứng mãnh liệt cho trẻ em: Không ai có quyền làm bạn cảm thấy thấp kém nếu không có sự cho phép của chính bạn. Hãy luôn đứng thẳng lưng, ngẩng cao đầu và trân trọng sự tồn tại của chính mình trên cuộc đời này.

**Chương 5: Đi tìm người xuất sắc nhất và Lòng tự tôn không thể lay chuyển**

Một câu chuyện mang đậm triết lý của triết gia Socrates được cuốn sách kể lại một cách sinh động. Khi Socrates đã già yếu, ông muốn tìm một người học trò xuất sắc nhất để kế thừa tư tưởng của mình. Ông gọi người trợ lý đáng tin cậy nhất đến và giao nhiệm vụ: "Hãy đi khắp nơi, tìm cho ta một người hội tụ đủ trí tuệ, lòng can đảm và phẩm hạnh để ta truyền lại y bát".

Người trợ lý vâng lời, lặn lội đi khắp hang cùng ngõ hẻm, phỏng vấn vô số học giả, thanh niên tài tú nhưng chẳng ai làm Socrates hài lòng. Thời gian trôi đi, Socrates ngày một yếu. Người trợ lý buồn bã, khóc lóc vì cảm thấy mình thất bại trong việc hoàn thành tâm nguyện của thầy. Lúc này, Socrates mới mỉm cười xót xa nói: "Kẻ ngốc nghếch kia, con đã cất công đi tìm khắp thế gian, nhưng lại bỏ quên một người. Người xuất sắc nhất, có đủ sự chân thành, lòng dũng cảm và trí tuệ để làm việc cùng ta bao năm qua... thực ra chính là con. Nhưng con lại thiếu đi một thứ duy nhất: Sự tự tin để nhận ra giá trị của chính mình".

Câu chuyện của Socrates là một tiếng chuông cảnh tỉnh cho những ai luôn mang tâm lý "hướng ngoại"—luôn mải miết đi tìm những hình mẫu thần tượng xa vời để ngưỡng mộ, mà quên mất việc khám phá và đánh thức vị thần đồng đang ngủ quên bên trong chính mình.

Thái độ tự tôn, không lệ thuộc vào ngoại cảnh này tiếp tục được thể hiện xuất sắc qua một câu chuyện có thật ở thời hiện đại: Sự kiện một sinh viên bị từ chối cấp visa. Chàng trai trẻ chuẩn bị hồ sơ du học Mỹ, trải qua bao nhiêu vòng phỏng vấn gắt gao. Tuy nhiên, khi đến Đại sứ quán Mỹ để xin visa, cậu bị một viên chức lạnh lùng đánh trượt mà không có lý do thỏa đáng.

Đối với nhiều người, bị từ chối visa là một sự tủi nhục, là dấu chấm hết cho giấc mơ, và họ sẽ rời đi trong sự chán chường, tuyệt vọng. Nhưng chàng trai này thì khác. Bằng sự điềm tĩnh và phong thái đĩnh đạc, cậu nhìn thẳng vào mắt vị viên chức và nói bằng tiếng Anh lưu loát: "Việc ngài từ chối cấp visa cho tôi không phải là sự mất mát của tôi, mà là sự tổn thất của nước Mỹ. Bởi vì các ngài vừa bỏ lỡ một sinh viên tài năng, một nhà nghiên cứu đầy triển vọng sẽ đóng góp lớn cho nền khoa học trong tương lai."

Sự dõng dạc, ánh mắt kiên định và một lòng tự tôn không thể lay chuyển của cậu sinh viên đã khiến vị viên chức Đại sứ quán phải sửng sốt. Chính thái độ không chịu hạ mình, không coi sự từ chối là sự phủ nhận giá trị bản thân của cậu đã làm thay đổi hoàn toàn cục diện. Lịch sử ghi nhận, cậu sinh viên đó sau này đã trở thành một nhà khoa học xuất chúng. Thông điệp đưa ra thật rõ ràng: Thế giới có thể đóng sập cửa trước mắt bạn, nhưng chỉ cần bạn không từ bỏ chính mình, bạn sẽ luôn tìm thấy một chân trời khác để tỏa sáng.

**Chương 6: Ứng dụng thực tế – Nuôi dưỡng hạt giống tự tin mỗi ngày**

Cuốn sách "Thực Ra Tôi Rất Giỏi" không chỉ dừng lại ở việc kể chuyện, mà, thông qua đó, cung cấp một hệ thống tư duy thực hành vô cùng quý giá cho cả phụ huynh và con trẻ.

**Đối với trẻ em:** Hành trình xây dựng sự tự tin bắt đầu từ việc học cách yêu thương bản thân một cách trọn vẹn. Trẻ cần hiểu rằng, tự tin không có nghĩa là mình phải hoàn hảo, không có nghĩa là mình giỏi nhất môn Toán hay hát hay nhất trường. Tự tin là sự chấp nhận những khuyết điểm của mình (như vết bớt của Tiểu Mỹ hay vết sẹo của Lam), không để chúng định nghĩa con người mình. Trẻ cần hình thành thói quen đối thoại nội tâm tích cực (positive self-talk). Thay vì nói "Mình thật ngốc, mình không làm được.", hãy tập nói: "Bài toán này khó, nhưng mình sẽ làm được nếu cố gắng thêm một chút."; "Hôm nay mình đã rất nỗ lực, mình thật tuyệt vời!". Cuốn sách cổ vũ các em dũng cảm thử sức với những điều mới mẻ, tự đứng lên sau những lần vấp ngã và biết tự vỗ vai khen ngợi chính mình trong mỗi chiến thắng nhỏ bé hàng ngày.

**Đối với cha mẹ và người lớn:** Tác phẩm là một lời nhắc nhở sâu sắc về sức mạnh tàn phá hoặc kiến tạo của ngôn từ. Lời nói của cha mẹ, thầy cô chính là bản phác thảo đầu tiên định hình nên bức tranh tâm lý của trẻ. Hãy dừng lại việc so sánh con mình với con nhà người ta. Hãy ngừng việc dùng những từ ngữ dán nhãn tiêu cực như "đồ chậm chạp", "đứa lười biếng". Thay vào đó, hãy trở thành những nhà giáo dục đầy bao dung như cô giáo của Lam, hay mẹ của Tiểu Mỹ – những người có khả năng "biến sỏi đá thành vàng" bằng phép màu của ngôn ngữ. Khi trẻ gặp thất bại, đừng mắng nhiếc, hãy giúp trẻ nhìn thấy bài học và khẳng định sự tin tưởng vô điều kiện của gia đình dành cho con.

Hãy trang bị cho con bộ khiên bảo vệ sự bình an nội tâm. Dạy con cách trở thành "chú ếch điếc" trước những lời bạo lực ngôn từ trên mạng xã hội hay sự chế giễu ở trường học. Dạy con rằng, giá trị của con không nằm ở bộ quần áo hàng hiệu, không nằm ở việc nhà mình giàu hay nghèo, mà nằm ở sự lương thiện, ý chí vươn lên và một linh hồn khao khát học hỏi.

**Kết luận**

Gấp lại những trang sách của "Thực Ra Tôi Rất Giỏi", chúng ta dường như được tắm mình trong một cơn mưa của những dòng suy nghĩ tích cực và ấm áp. Cuốn sách nhỏ bé này thực sự đã hoàn thành sứ mệnh vĩ đại của nó: Thức tỉnh một nguồn sức mạnh vô song đang nằm im lìm trong trái tim mỗi đứa trẻ.

Hành trình trưởng thành là một chuyến đi dài, đầy rẫy những bão giông và cả những định kiến khắc nghiệt của cuộc đời. Sẽ có lúc thế giới ngoài kia bảo con rằng con chưa đủ tốt, con chưa đủ đẹp, con không thể thành công. Nhưng chỉ cần từ sâu thẳm bên trong, con có thể mỉm cười điềm tĩnh và thầm nói với chính mình: "Mặc kệ họ nói gì, thực ra, tôi rất giỏi!", thì đó chính là lúc con đã nắm trong tay chiếc chìa khóa vạn năng để mở ra mọi cánh cửa của hạnh phúc và vinh quang.

Hy vọng rằng, những bậc làm cha, làm mẹ sẽ coi cuốn sách này như một cẩm nang gối đầu giường, cùng đọc, cùng thảo luận và cùng con lớn lên mỗi ngày. Hãy kiên nhẫn tưới tẩm hạt giống tự tin trong tâm hồn trẻ, để rồi một ngày, hạt giống ấy sẽ đâm chồi, nảy lộc và vươn mình thành một cái cây xanh tốt, rễ bám sâu vào lòng đất để vững vàng trước mọi giông bão của cuộc đời.

Thực Ra Tôi Rất Giỏi — XMindora